Bạn trả lời ra sao cho những
người ''tin'' vào Mật Mă Da Vinci?
VietCatholic News (15/05/2006)
Bạn trả lời ra sao cho những
người “tin"
vào Mật Mă Da Vinci?
Cũng như trong bất cứ
đạo nào, có ba loại tín đồ tin theo Mật Mă Da
Vinci:
• Những
người tin rằng mọi khẳng định nói trong
cuốn tiểu thuyết là thật. Những người
này đă tới nghe các buổi nói chuyện của tôi, tay nắm
chặt cuốn The Woman with the Alabaster Jar (Người
đàn bà mang chiếc b́nh thạch cao) là một trong
những tài liệu chính để Brown dựa vào mà
viết nên cuốn tiểu thuyết. Họ đứng
trước bản sao bức họa Bữa Tiệc Ly
của Leonardo và trang trọng chỉ ra sự hiện
diện của Maria Mađalêna trong đó.
• Những
người ngạc nhiên về các khẳng định
trong cuốn tiểu thuyết, hoài nghi v́ trước
đây chưa bao giờ nghe nói tới, nhưng đồng
thời cũng chấp nhận khả năng có thể
xảy ra. Họ thường thiếu căn bản
học vấn về lịch sử và nghi ngờ rằng
không có cách nào t́m biết được sự thật.
• Sau
cùng là những kẻ thực sự không cần biết
nội dung chính xác của Mật Mă Da Vinci ra sao, nhưng
thích thú v́ nó phá hoại Thiên Chúa giáo, và do đó “tin” một
cách chung chung vào công tŕnh đó và hoan hỷ chấp nhận.
Vậy bạn làm cách nào
đối phó với họ?
Để trả lời cho những
vấn nạn của những người thuộc hai nhóm
đầu, bạn lúc nào cũng phải giữ từ
ngữ “bằng chứng” (evidence) trong
đầu, và đặt trọng tâm vào những
điều căn bản.
Mật Mă Da Vinci là một mớ ḅng
bong, một mớ lộn xộn những lầm lẫn
đến nực cười và những phát ngôn sai lạc
trầm trọng. Mỗi trang sách đều có ít nhất
một điều như thế. Có thể dễ bị sa
lầy trong những chi tiết nhỏ, mất hàng giờ
tranh biện về sự liên hệ giữa h́nh
tượng Maria và Isis hoặc “ai với ai” trong bức
họa Virgin of the Rocks của Leonardo. Tuy nhiên, cái may mắn
là điều đó không cần thiết. Khi thảo
luận về tính trung thực của Mật Mă Da Vinci,
bạn chỉ cần dựa vào một vài điểm
thiết yếu – và nhớ bám chặt vào những
điểm đó.
Họ bảo…:” Nhưng có một
trang ở đầu cuốn tiểu thuyết nói về
“Sự kiện có thật”. Trong cuốn tiểu thuyết
c̣n liệt kê các sách vở tham khảo, cả trên mạng
lưới điện toán – đó là những cuốn sách
có thực – tôi đă thấy bày trong thư viện.
Chẳng hạn như, những nhân vật của Brown nói
rằng các sử gia tin là Giêsu và Maria Mađalêna đă
kết hôn với nhau.”
Bạn hăy trả lời… Trong Mật Mă Da Vinci
có đủ những sự thật đă bị xuyên
tạc một cách trầm trọng. Đúng vậy, các
nguồn ông ta liệt kê – như Holy Blood, Holy Grail và The
Templar Revelation – đều có thật. Nhưng chúng không
phản ảnh công tŕnh học thuật đứng
đắn về sử học. Bạn sẽ không thấy
một phân khoa lịch sử tại một đại
học nào trên thế giới xử dụng để làm
giáo tŕnh các công tŕnh làm sườn cho các lư thuyết
đề ra trong Mật Mă Da Vinci cả.
C̣n có điều quan trọng là
những tài liệu Brown không sử dụng tới. Có
rất nhiều văn bản c̣n lưu lại
được từ giữa thế kỷ I cho tới
thời đại hoàng đế Constantinô ở thế
kỷ thứ 4 chẳng hạn, cho ta biết rất rơ
những điều các tín hữu thời sơ khai tin
nhận. Trong những tài liệu đó Brown đă không
sử dụng một tài liệu nào hết.
Nên hỏi – và thảo luận – tại
sao lại như vậy. Những ǵ nói trong các nguồn tài
liệu đáng tin cậy này mà Brown lại bỏ qua?
Họ bảo…: Chuyện này thật
có sức thuyết phục, đó là Hội kín Sion đă
bảo vệ bí mật về Maria Mađalêna, về con
người thật Giêsu, và về Chén Thánh thật.
Chuyện này rất đáng tin đối với tôi.
Bạn trả lời… Phải, có thể là
như thế. Nhưng hăy xem đây:
• Hội Kín Sion (hay Tu
Hội Sion), như Brown mô tả, thực ra đă không
hề có thật. Hội Kín Sion là một nhóm nhỏ
mấy người bất măn theo chế độ quân chủ
thuộc hữu phái bài Do thái thành lập năm 1956 tại
Pháp. Các tài liệu Brown mô tả trong sách là các tài liệu
họ giả mạo và đem lén lút vào các thư viện
ở Pháp. Âm mưu giả mạo đă bị vạch
trần rộng răi tại Pháp vào đầu thập niên
1970. Xin lặp lại: Không có Hội Kín Sion nào cả
để Leonardo có thể gia nhập và cất giấu các
bí mật của ông.
• Thực tế không có
chứng liệu nào để xác nhận cuộc hôn
phối giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna là có
thật. Các bài viết trong Ngộ giáo gợi ư đến
mối liên hệ đặc biệt giữa hai
người, chỉ được viết ra ít nhất
một thế kỷ sau lúc sinh thời của Đức
Giêsu, và phản ảnh, không phải những biến
cố trong cuộc đời của Người nhưng
là cách giải thích các biến cố đó theo
đường lối Ngộ giáo. Vai tṛ của Maria
Mađalêna là như một biểu tượng trong khuôn
khổ các bài tường thuật đó, chứ không
phải là một nhân vật lịch sử.
• Có nhiều vô kể
những nghiên cứu đă được thực hiện
về huyền thoại và truyền thuyết liên quan
đến Máu thánh. Maria Mađalêna không phải là một
yếu tố chính xác nào trong các nghiên cứu đó. Sự
liên kết này là một phát minh mới của lịch
sử giả hiệu trong thế kỷ 20.
Họ bảo….Thế th́, có lẽ không
có cách nào cả để biết được sự
thật. Giêsu đă sống cách nay quá lâu, ta không biết
chắc chắn ông ấy là ai hoặc ông ấy đă nói
ǵ. Sự giải thích (trong cuốn tiểu thuyết) th́
cũng được thôi, giống như bao nhiêu
điều giải thích khác.
Bạn trả lời: Đơn giản là
không phải vậy! Các sử gia áp dụng cùng những
tiêu chuẩn về bằng chứng cho các tài liệu
thời khởi đầu Kitô giáo cũng hệt như cho
bất cứ văn bản nào khác, và điều kết
luận chung là có một h́nh ảnh nhất quán về
Đức Giêsu và phong trào Kitô giáo thời nguyên thủy nêu
ra trong những văn bản đó. Có thể có những
điều hàm hồ hoặc khác biệt khi giải thích
chung cuộc, nhưng thường có những đồng
thuận sau đây:
• - Đức Giêsu giảng dậy
trong một môi trường Do thái, lấy từ các chủ
đề và truyền thống xuất hiện trong kinh
Cựu ước Do thái.
• - Trọng tâm lời giảng
dạy của Người là “Nước Trời”
• -
Người giảng dạy, làm các phép lạ, kể
chuyện dụ ngôn, và sau cùng bị người Roma
bắt giữ và hành quyết.
• - Các môn đồ của
Người tuyên xưng rằng Người đă phục
sinh từ cơi chết, và lấy đó làm chủ đề
trung tâm các thuyết giảng của họ về
Đức Giêsu.
Hăy chú ư coi những điều đó
khác biệt từ gốc rễ với kịch bản dàn
dựng trong Mật Mă Da Vinci. Nó khác biệt v́: chuyện
kể trong Mật Mă Da Vinci là hoàn toàn bịa đặt và
không hề có liên hệ nào với chứng cứ.
Đúng vậy, có thể có những lư
giải khác nhau về cái mà Đức Giêsu gọi là
“Nước Trời” hoặc là về h́nh thái chính xác
của các cộng đoàn Kitô giáo lúc sơ khai. Nhưng hăy
kiên tŕ bám chặt lấy chân lư căn bản này: Có thể
có những lư thuyết khác biệt về một số khía
cạnh của lịch sử KiTô giáo nguyên thủy,
nhưng cuộc hôn phối giữa Đức Giêsu và Maria
Mađalêna, về người được lựa
chọn để kế thừa sự nghiệp của
Người …đều không nằm trong những lư
thuyết đó.
Vậy khi ta thảo luận về
những điểm đặc biệt này th́ đây là
những ǵ ta cần đặt trọng tâm: Ta cần thách
thức xem các chứng cứ dùng trong Mật Mă Da Vinci có
chính xác không, đừng buông ra. Những tài liệu đó
không phải là lịch sử đúng đắn. Tại sao
lại dùng? Mà c̣n có nhiều văn bản hay, dễ dàng
truy tầm được trên Internet, chắc chắn
đưa ra được những điểm đúng
đắn về KiTô giáo thời sơ khởi, nhưng
tại sao lại không truy tầm, không rà soát lại?
Họ bảo… Ồ, nhưng mà các
tài liệu về Leonardo da Vinci rất là hấp dẫn.
Bạn nói… Có thể như
vậy, nhưng tất cả đều sai lạc.
Mật Mă Da Vinci sai lạc trong từng điểm một
khi nói về Leonardo: ngay từ tên của ông cho đến
niềm tin tôn giáo và triết học của ông, cho
đến mỗi phát biểu về mỗi họa
phẩm được cuốn tiểu thuyết kể ra:
Mona Lisa, Bữa Tiệc ly, Madonna of the Rocks và The Adoration of
the Magi.
Có lần tôi nói chuyện tại
một trường đại học. Cuối buổi,
một sử gia về nghệ thuật đứng lên và
phát biểu với cử tọa. Bà nói: “Có nhiều
người đến gặp tôi và hỏi họ có
thể học hỏi được bao nhiêu về
lịch sử nghệ thuật từ trong Mật Mă Da
Vinci…Tôi bảo họ rằng họ chẳng học
hỏi được ǵ hết từ cuốn tiểu
thuyết này.”
Thực vậy, nếu bạn quả
quyết với bất cứ một nhà sử học
về hội họa nào rằng điều thực sự
xuất hiện trong bức họa Bữa Tiệc Ly là
Leonardo muốn tiết lộ cho ta biết Đức Giêsu
và Maria Mađalêna kết hôn với nhau và bà đích thực
là Chén Thánh…th́ họ sẽ cười. Mà họ
cười thật.
Ngoài ra, cứ tiếp tục lặp
lại: Không có Hội Kín Sion. Không có Hội Kín Sion nào
cả. Làm sao Leonardo có thể hoạt động nhân danh
một nhóm người không có thực?
Dĩ nhiên, bạn sẽ gặp nhiều
câu hỏi khác nữa. Nhưng cứ cố thủ ở
những điểm căn bản và tiếp tục tra
hỏi về bằng chứng, bạn sẽ cắt
đứt được những giả định
được đưa vào cuộc đối thoại
Nhưng c̣n nhóm người thứ ba
th́ sao?
Tôi đă gặp gỡ họ - họ
viết thư cho tôi hoài – và có lẽ bạn cũng gặp
gỡ họ như thế. Họ cũng lên Internet
để thảo luận về Mật Mă Da Vinci nữa.
Đây là những người không
mấy quan tâm bảo vệ các điểm đặc
biệt trong Mật Mă Da Vinci, nhưng lại tin ở
giả thuyết sau đây: Giáo hội Công giáo là kẻ thù
của chân lư và đă dấn thân trong tấn tuồng
quyền lực chính trị suốt hai ngàn năm
Nói thực ra, không có cơ may một
thảo luận trí thức nào có thể thay đổi tâm
trí những người đó được. Họ là
những Tín đồ Xác tín, phần lớn lư trí không
ảnh hưởng họ được. Nhưng có
một số điều bạn có thể nói.
Họ bảo… Thôi quên các chi
tiết đi. Sự thực là đă có những cái nh́n khác
về KiTô giáo và họ bị Giáo hội đàn áp tàn
bạo để sự hiện diện của Maria
Mađalêna bị xóa bỏ và tiếng nói của nữ
giới bị bóp nghẹt hầu cho nam giới nắm
giữ quyền hành.
Bạn nói…. Ta hăy coi mấy
điều này có hợp lư không trước khi đi vào các
sự kiện.
• - Nếu các nhà lănh
đạo KiTô giáo thuở sơ khai quyết tâm loại
bỏ vai tṛ của Maria Mađalêna trong lịch sử th́
họ đă làm việc đó chẳng đến nơi
đến chốn. Họ quên xóa bỏ các đoạn
văn trong mọi cuốn Phúc Âm có đề câp đến
Maria Mađalêna là người chứng thứ nhất
đă thấy Ngôi Mộ Trống, chứng từ mà trên
đó toàn bộ câu chuyện dựa vào.
• - Nếu
Giáo hội qua ḍng lịch sử quyết tâm bóp nghẹt tiếng
nói và hạ thấp phẩm giá Maria Mađalêna, th́ một
lần nữa họ lại thất bại. Cứ xem ngày
lễ kính bà được thiết lập vào thế
kỷ thứ 8, và sau Đức Trinh nữ Maria, bà là
vị thánh được tôn kính rộng răi nhất
thời Trung cổ. C̣n trong Giáo hội Thiên Chúa giáo Đông
phương, ngoài những danh xưng tôn kính khác ra bà c̣n
được gọi là “Tông đồ cho các Tông
đồ”.
• - Nếu
nam giới nắm quyền lực trong thời sơ khai
KiTô giáo muốn ém nhẹm câu “chuyện thực” về
sứ vụ và mục tiêu của Đức Giêsu, thành
thật mà nói bạn nên nghi ngờ xem họ có khùng không.
Cứ cho là có việc một nữ môn
đệ điều khiển một phong trào dựa trên
sự minh triết được một trong nhiều
vị tôn sư lang thang rầy đây mai đó vào thời
bấy giờ truyền đạt cho, th́ có lẽ việc
đó đă không làm cho một người Roma nào ở
thế kỷ thứ I phải chớp mắt v́ ngạc
nhiên, chứ đừng nói chi đến truyện thúc
đẩy được ai bắt giữ và hành h́nh
những kẻ đi theo một phong trào như
vậy…Bạn chắc phải tự hỏi tại sao
những người đàn ông ham hố quyền hành này
lại quyết định dựng đứng lên một
câu chuyện mà v́ chuyện đó họ bị bắt
giữ và hành quyết, và rồi cứ khư khư bám
lấy câu chuyện đó suốt trong cùng những lần
bị bắt giữ, tra tấn và tuẫn đạo.
Điều này, theo kinh nghiệm
của tôi, không phải là việc những người
điên đảo v́ quyền hành thường làm.
Họ bảo… Sự thật nào
lớn hơn mới đáng kể. Mặc kệ bạn
muốn đón nhận câu chuyện về Giêsu thế nào
cũng được. Nhưng bạn cần lấy cái
nào đúng cho bạn, hợp với nhu cầu tinh thần
của bạn. Đó là lư do tại sao Mật Mă Da Vinci
mới là quan trọng. Nó khuyến khích người ta làm
thế.
Bạn trả lời… Vấn đề
thiết yếu trong Mật Mă Da Vinci không phải là “sự
thực về tinh thần”. Nó là lịch sử. Và sự
kiện là câu chuyện kể về Thiên Chúa giáo thời
sơ khai không phải là một tổng hợp những
xung đột, mà có thể tất cả đều là
những câu chuyện có thật
Hơn nữa, hầu hết mọi
người thường chú tâm đặt quan điểm
và quan niệm của ḿnh trên nền tảng sự
thật, càng nhiều càng hay. Khi chúng ta có mối dây liên
hệ hoặc có t́nh bạn, mà chỉ “tin tưởng vào
sự thực” của mối dây liên hệ ấy không thôi
th́ không được. Nó phải đặt căn bản
trên thực tại của cuộc sống chúng ta đang
sống với nhau – điều chúng ta thực sự nói,
điều chúng ta thực sự làm – mới là lịch
sử đích thực của chúng ta.
Về tôn giáo cũng giống như
vậy. Đức tin – quả vậy – là một
bước đi tới sự phó thác. Nhưng nó không
phải là mù quáng, và người Kitô hữu không bao giờ
mô tả chúng như thế. Niềm tin của chúng ta xây
dựng trên những điều mà các tông đồ nói
về Đức Giêsu. Chúng ta tin những điều
họ nói là thật, chúng ta tiến tới tín
ngưỡng, và khi tin nhận, chúng ta gặp gỡ một
Đức Giêsu đích thực giống như họ đă
gặp, trên đường chúng ta đi vàoThánh thư, vào
lời kinh nguyện và vào các nhiệm tích.
Không, không phải cái ǵ cũng
đều là sự thật đồng thời trong cùng
một lúc. Hoặc Giêsu là Chúa hoặc không là Chúa. Chúng ta
biết các điều những tín hữu sơ khai tin
nhận – không hoài nghi thắc mắc. Không phải chúng ta
muốn là làm được, nếu chúng ta có đủ
lương tri để tạo dựng ra một câu
chuyện khác làm vui ḷng ta. Nếu chúng ta không thích các
điều các tông đồ tiên khởi đă nói, chúng ta
chẳng cần phải lắng nghe làm ǵ. Nhưng nếu
chúng ta có đủ lương thiện trí thức sống
động và nếu chúng ta chấp nhận Đức
Giêsu và phong trào của Người th́ chúng ta sẽ lắng
nghe. Quyết định sau cùng là do chúng ta tự t́m
lấy. Nhưng lúc đầu, chúng ta phải lắng nghe
các nhân chứng đă hiện diện tại đó và các
điều họ truyền đạt lại những ǵ
họ đă chứng kiến.
Họ bảo: Đức Giêsu trong Mật Mă Da Vinci th́ có nhân tính
hơn nhiều. Tôi có thể liên kết với
Người dễ dàng hơn nhiều so với Đức
Giêsu trong các sách Phúc Âm và Giáo hội.
Bạn trả lời: Đức Giêsu trong các văn bản Ngộ giáo
th́ “người” hơn Đức Giêsu trong các sách Phúc Âm và
Giáo hội ư? Thật thế sao?
Nếu bạn tin như thế,
bạn chưa bao giờ đọc Phúc Âm cả.
Nếu bạn tin như thế,
bạn chưa bao giờ đặt chân đến một
nhà thờ Công giáo cả.
Bởi v́, khi bạn đọc các
văn bản Ngộ giáo, bạn gặp một con
người rất mực trần tục, trừu
tượng, bộc trực, buồn nản, và đúng
vậy, chỉ trần trụi là một con người
bạn có thể tưởng tượng ra
được. Ông ta đi đi lại lại, nói, nói, và
chỉ nói thôi. Ông ta không đau khổ và chắc chắn là
không chết.
Nhưng khi bạn ngồi xuống và
đọc một cuốn Phúc Âm, bạn thấy ǵ?
Hoặc thấy …ai?
Bạn gặp một người do
một phụ nữ sinh ra, một người như nói
trong Phúc Âm của Luca “lớn lên càng thêm khôn ngoan”. Ông ta
ăn uống với bè bạn, đi thăm viếng
hỏi han, tham gia tranh luận, thỉnh thoảng phải
tránh xa đám quần chúng, ông khóc, và cả sợ hăi
nữa. Ông chết. Trên thập tự. Hấp hối và
chết.
Bạn nói đấy không phải là
nhân tính hay sao?
Cũng nên suy nghĩ về nghệ
thuật h́nh tượng nơi KiTô giáo nữa. Đâu là hai
cách thức thông thường nhất người ta
thể hiện Đức Giêsu mà bạn thấy trong
suốt 200 năm nghệ thuật sùng kính do một Giáo
hội có ư định lấp liếm nhân tính của
Đức Giêsu ?
Một hài nhi trên gối mẹ…một
con người trong cơn đau hấp hối.
Bạn nói đấy không phải là
nhân tính hay sao?
Thế th́, đúng vậy, những
người thấy hứng thú và bị ám ảnh bởi
Mật Mă Da Vinci, những người tin ở các
điều dối trá trong đó, là những kẻ đang
bị lừa mị. Bởi v́ sự thật chính là
điều trái ngược lại những ǵ nó muốn
bạn tin theo: chính Giáo hội Thiên Chúa giáo đă bảo
tồn, trong t́nh trạng căng thẳng bí mật nhưng
cần thiết, nhân tính đầy đủ của
Đấng mà Giáo hội tuyên xưng là Chúa Trời.
Đôi lúc tôi thắc mắc không
biết tại sao người ta lại quá mê hoặc
về Đức Giêsu trong Mật Mă Da Vinci và tại sao
họ lại quyết tâm không đếm xỉa ǵ tới
Đức Giêsu chúng ta gặp trong Phúc Âm và qua Giáo hội,
tại sao người ta không coi trọng Đức Giêsu
đó, tại sao người ta muốn xóa bỏ
Người đi để mà chú tâm vào những bài
diễn văn huyền bí, trừu tượng ồn ào
về ánh sáng nội tâm do một nhân vật không hồn
phát biểu.
Nhưng khi tôi trở lại nh́n vào Phúc
Âm và đọc thấy: Hăy bán hết những ǵ
bạn có và bố thí cho người nghèo khổ…hăy yêu
mến kẻ thù của bạn…Hăy cho người đói
ăn, cho người trần truồng quần áo mặc,
viếng thăm kẻ bị tù đầy…Phúc cho
người nghèo khó…cho người khóc than…người xây
dựng ḥa b́nh….Những ǵ bạn làm cho người
nhỏ bé nhất là làm cho chính Ta…Người chót hết
sẽ là kẻ trước hết…
Chắc chắn là thế. Không ngạc
nhiên ǵ cả. Chẳng trách ta không muốn người
ấy là một Giêsu đích thực. Không có ǵ đáng
ngạc nhiên hết.
(Phạm Hoàng Nghị chuyển ngữ)
Amy Welborn là tác giả của 13
cuốn sách, trong đó có "De-Coding Da Vinci: The Facts Behind
the Fiction of the Da Vinci Code" (Giải Mă Da Vinci: Những
Sự Thực Đàng Sau Các Hư Cấu của Mật Mă
Da Vinci), "De-Coding Mary Magdalene: Truth, Legend and Lies"
(Giải Mă Maria Mađalêna: Sự Thật, Truyền Kỳ
và Những Điều Dối Trá), "The Da Vinci Code
Mysteries: What the Movie Doesn't Tell You" (Những Bí Mật
Của Mật Mă Da Vinci: Những Ǵ Cuốn Phim Không Kể
Cho Bạn Nghe), tất cả đều do Nhà xuất
Bản Our Sunday Visitor. Bà cũng là người sáng lập
General Editor of the Loyola Classics series, chuyên in lại các
tiểu thuyết lớn trong thế kỷ 20 có chủ
đề tôn giáo.
===================================